Bài văn đóng vai Lê Lợi

Tôi sinh ra tại một làng chài. Hằng ngày, tôi thả lưới để bắt tôm cá nuôi sống bản thân và kiếm ăn qua ngày. Hôm đó, vào buổi đêm, tôi thả lưới trên một bến bãi vắng vẻ. Tôi cảm thấy sức nặng của mẻ lưới đó và tin chắc mình đã kéo được một mẻ lưới to đầy cá.


Tôi kéo lưới lên nhưng đó chỉ là một thanh sắt. Tôi bực tức quăng vội thanh sắt đó xuống và cố kéo một mẻ lưới khác. Đến lần tiếp theo, vẫn là sức nặng như hồi lần một, tôi chắc mẩm nhất định lần này sẽ là một mẻ cá to. Tôi tự nhủ chẳng nhẽ ông trời lại phụ lòng mình, t tiếp tục kéo lưới lên nhưng thanh sắt đó lại xuất hiện. Tôi dùng hết sức ném thanh sắt đó ra xa vì tức giận khi cả hai lần kéo vẫn như vậy. Lần thứ ba, tôi kéo lưới lên, thanh sắt ấy lại xuất hiện. Tôi tự nghĩ không thể có chuyện trùng hợp đến lạ kì như vậy được. Tôi kéo lưới lên, nhìn kĩ hóa ra đó không phải là một thanh sắt mà là một lưỡi gươm. Tôi tin đây là ý trời ban, vì không phải ngẫu nhiên mà thanh sắt tự chui vào lưới mình đến ba lần.


Thời ấy, giặc Minh sang xâm lược nước ta. Chúng giết người, cướp của không bỏ sót một ai. Lê Lợi lúc ấy là chủ tướng của nghĩa quân Lam Sơn, đã mạnh dạn đem quân nhiều lần đánh đuổi giặc Minh nhưng chưa thành. Tôi căm phẫn tội ác của giặc và muốn đồng lòng, giúp sức cho chủ tướng Lê Lợi làm nên việc lớn. Vì thế, tôi đã đầu quân cho đội quân của Lê Lợi. Tôi đem chuyện kéo lưới được lưỡi gươm cho chủ tướng nghe. Lê Lợi tò mò muốn xem thử thanh gươm. Lúc ấy, thanh gươm đặt vào tay Lê Lợi bỗng sáng chói, tỏa sáng, rõ ràng khắc hai chữ Thuận Thiên.


Một lần, khi đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi bỗng thấy có một thứ ánh sáng lạ kì trên ngọn cây. Khi quan sát lấy xuống mới biết đó là chuôi của một thanh gươm. Nhớ tới lưỡi gươm khi nọ, Lê Lợi bèn lấy xuống mang về. Kì lạ thay, thanh gươm tra vào chuôi vừa y như đúc. Biết đây là báu vật trời ban để đánh đuổi giặc Minh, Lê Lợi trân quý và đồng lòng hợp sức quân dân lại để làm một trận đánh lớn. Thanh gươm như có uy quyền, có sức mạnh phi thường, đi đến đâu nghĩa quân diệt trừ giặc tận gốc đến đó.


Khi đất nước được thanh bình, Lê Lợi được suy tôn lên ngôi vua. Sau đó, trong một lần tôi cùng được theo hầu nhà vua đi dạo quanh hồ Tả Vọng. Khi thuyền đến gần hồ, có một con rùa vàng nhô lên mặt nước. Rùa bèn đến gần thuyền và nhô lên nói: "Xin hoàn gươm cho Long Quân". Lúc ấy, cả tôi và Lê Lợi mới vỡ lẽ đó là báu vật mà Long Quân cho mượn để diệt giặc.


Sau khi nghe Rùa Vàng nói, vua nâng gươm về phía rùa. Rùa vàng há miệng đớp lấy thanh gươm và lặn sâu xuống nước. Từ đó, hồ này được gọi là Hồ Gươm hay Hồ Hoàn Kiếm, tức trả lại kiếm.

Hình minh họa
Hình minh họa

Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy